Trang

Tuesday, May 3, 2016

Người đàn ông tốt

   Là người đàn ông chân chính thì phải nuôi nổi vợ và các con mình. Và đừng bao giờ mơ tưởng vào số tài sản và tiềnbạc do cô ấy làm ra. Trách nhiệm kiếm tiền để nuôi sống cả gia đình luôn thuộc về người đàn ông. Dù cô ấy có bao nhiêu tài sản, cô ấy làm ra bao nhiêu tiền. Thì chúng luôn thuộc hoàn toàn về cô ấy. Hãy để cô ấy hoàn toàn tự do sử dụng chúng.

      Làm người đàn ông chân chính thì đừng bao giờ đánh người phụ nữ của mình, dù chỉ là bằng một cành hoa. Vì người phụ nữvốn được chúa trời tạo ra để cho người đàn ông che trở, bao bọc, và yêu thương. Cô ấy vốn là một sinh vật yếu ớt trên thế giới. Đến với cuộc đời chúng ta, là cô ấy mong muốn đem đến hạnh phúc cho cuộc đời chúng ta. Cô ấy giúp chúng ta sinh ra những đứa trẻ. Để nòi giống của ta còn mãi đến muôn đời sau. Sức mạnh của người đàn ông là để gánh vác những việc lớn trong gia đình, cũng như ở ngoài xã hội. Chứ không phải sức mạnh của người đàn ông, là để làm tổn thương thể xác của người vợ. Vết thương thể xác có thể lành theo năm tháng. Nhưng những tổn thương về tinh thần sẽ có thể không bao giờ lành lại được. Hãy yêu thương và trân trọng cô ấy tuyệt đối. Hãy khai sáng trí tuệ cho cô ấy, nếu cô ấy có những suy nghĩ sai. Hãy ngăn cản cô ấy có những hành động sai lầm. Và hãy che chở, bao bọc, bảo vệ cho cả cuộc đời của cô ấy.
       Là người đàn ông chân chính thì đừng bao giờ tranh giành sự hơn thua với người vợ. Hãy nhường nhịn cô ấy nếu cần. Sẽ chẳng ai coi khinh bạn, và cho rằng bạn là người sợ vợ, hay bấu váy đàn bà. Mà người ta thấy nể, thấy khâm phục, và yêu thương người đàn ông biết trân trọng vợ.
       Là người đàn ông chân chính thì đừng có ngoại tình. Vì hành động ấy sẽ làm cô ấy bị tổn thương sâu sắc nhất. Trên thế giới này, gần như không có người vợ nào mà lại không yêu thương chồng mình cả. Mà dù có bao nhiêu người phụ nữ, thì người đàn ông nào thôi ngừng mơ ước có thêm. Bởi thế mà vua chúa ngày xưa có hàng 3000 người đẹp trong cung cấm. Thế mà hàng năm, họ vẫn tiếp tục tuyển chọn thêm những người đẹp vào cung. Nhưng đã là người đàn ông chân chính thì sẽ luôn chung thủy một lòng. Cái vui bên ngoài làm sao bằng sự hoan lạc cả đời bên người phụ nữ mình thật sự yêu thương? Đổi lại sự hi sinh cao cả ấy của người chồng. Là tình yêu, lòng kính trọng vô bờ bến của vợ, các con, và những người khác trong xã hội dành cho họ.
       Theo bạn, là người đàn ông chân chính cần có thêm những phẩm chất gì nữa? Xin mời đưa ra ý kiến, để chúng ta có một mẫu hình người đàn ông chân chính nhất!
                                                           Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Người giàu và người nghèo

Ước mơ là phụ nữ trưởng thành

    Hôm nay một ngày chủ nhật. Lòng tôi cảm thấy có một cái gì đó khá nặng nề. Vậy là một tuần nữa lại trôi qua. Thời gian này, tôi rất bận cho công việc thế tôi không quan tâm đến ngày tháng, tin tức gì hết. Mà cứ như thế lại hay. Tôi sẽ quên đi mọi sự ưu tư, phiền não, và oán giận  sự đối xử bất công của người đời đối với tôi.

      Có lẽ đó cũng chính là quả báo của chính tôi. Tại tôi đã đối xử bất công với chính trái tim mình. Vì thế, tôi làm sao có thể trách người đời đã đối xử bất công và tàn nhẫn đối với tôi? Tôi ước với anh tôi sẽ không bao giờ phải kìm chế lòng mình. Tôi ước tôi không bao giờ phải nói lời xin lỗi với anh. Nhưng có lẽ tất cả đã trôi qua. Sự ân hận của tôi đã quá muộn màng. Có lẽ, tôi và anh sẽ lạc mất nhau mãi mãi. Tất cả là tại tôi. Tại tôi hèn kém và nhu nhược. Tại tôi tham cầu sự hư vinh. Tại tôi chạy theo ảo mộng điên rồ. Là tại tôi không chấp nhận nổi chính con người thật sự của mình. Giờ tôi chỉ ao ước có thể làm lại từ đầu. Giờ tôi chỉ ước tôi ngày càng trở lên tốt đẹp hơn mỗi ngày.
      Tôi có thể sẽ được sống trong vòng tay anh. Có thể sẽ không bao giờ được như thế. Nhưng tôi nhất định phải trở lên tử tế và tốt đẹp. Tôi phải sống hạnh phúc, vui vẻ mỗi ngày vì chính bản thân tôi. Dù vậy, tôi vẫn tin rằng, khi tôi trở lên tốt đẹp hơn, tôi sẽ được sống bên anh. Vì anh là tất cả trái tim của tôi. Anh là tình yêu của tôi. Mà tình yêu vốn là thứ văn hóa cao cấp nhất.  thế, tôi không thể có tình yêu ở bên mình, khi chính bản thân tôi sống không đạt được mức văn hóa cao cấp nhất.
      Mà lâu lắm rồi, tôi đã không sống một cách tử tế, đàng hoàng. Tôi đã luôn mơ về mặt trăng, đùa giỡn với những đám mây, và chơi thân với những cơn gió. Giờ thì tôi muốn trở về với cuộc sống của một người bình thường trên trái đất. Tôi muốn sống một cuộc sống thực sự của một người phụ nữ. Đó là có một người đàn ông hết lòng yêu thương, chăm sóc, bảo vệ, và chăm lo cho cuộc sống của tôi. Người phụ nữ được như thế mới thật sự là một người phụ nữ. Và một cuộc sống như thế mới làm cho người phụ nữ thật sự hạnh phúc.
      Tôi biết anh, người đàn ông tôi thực lòng yêu thương có đầy đủ bản lĩnh để làm cho tôi hạnh phúc. Vì thế, tôi vẫn mãi yêu anh. Dù lâu lắm rồi chúng tôi không gặp nhau. Chẳng biết hiện giờ anh ra sao. Nhưng tôi thấy nhớ anh rất nhiều. Tôi sẽ nâng cấp bản thân, biến mình trở lên cao quý để có thể xứng đáng với anh, phù hợp với thế giới mà anh đang sống. Và tôi muốn anh được hạnh phúc vì tôi.
                                                            Tác giả: Phạm Thị Hợi

Xin hãy quay về

       Tự dưng thấy buồn và mệt quá. Trái tim em thì nhớ anh tha thiết. Nó đang muốn vỡ ra vì nhớ anh. Anh đang ở đâu, anh đang ở nơi nào? Tại sao mãi đến tận bây giờ anh vẫn chưa chịu đi tìm em?  Anh không thể chấp nhận được em? Dù biết rằng trong lòng em rất yêu anh?

      Thôi rồi, em lại yêu đơn phương một lần nữa rồi.  chỉ có một mình em nhớ, một mình em mong, một mình em khát khao đợi chờ. Chỉ một mình em yêu anh thôi đúng không anh? Chính vì thế mà em đã mất tỉnh táo và lựa chọn một người khác làm người yêu của mình. Sau bao nhiêu đau đớn, mất mát và sai lầm. Em trở về là chính bản thân con người em. Và em lại thấy nhớ, em lại thấy mong, em lại thấy khao khát anh đến cháy bỏng tim gan. Em phải làm sao bây giờ?
       Có lẽ em sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa cho công việc. Em phải tiến bộ nhiều hơn về nhân cách. Em phải sống trung thực với lòng mình hơn. Và em phải thành công hơn trong cuộc sống rất nhiều.
    Tình yêu có thể gắn liền cả thế giới? Và em có thể cùng anh nắm tay nhau đi hết cuộc đời? Khi yêu nhau, người ta có thể tha thứ cho nhau tất cả.  thế, anh có thể tha thứ được cho em không? Em thì có thể làm được gì cho anh, ngoài việc chỉ biết yêu anh tha thiết, cuồng nhiệt? Hỡi người em yêu ơi! Xin hãy đến cùng em. Dù em đã có rất nhiều sai lầm dại dột. Nhưng khi em tỉnh táo, là em biết em rất yêu anh. Nhưng em đã không đủ bản lĩnh để san phẳng mọi vật cản giữa hai đứa. Em đã chọn cách quên anh đi. Và đấy là điểm khởi đầu cho chuỗi bi kịch của em.
      Có phép màu nào đưa anh đến bên em? Hay cứ để cho em yêu anh trong đơn phương, vô vọng. Có hạnh phúc nào lớn bằng hạnh phúc được ở trong vòng tay anh? Em phải làm gì để cả cuộc đời em sẽ được anh ôm ấp, yêu thương? Tình yêu của em, xin hãy đến với em đi. Từ hôm nay, em sẽ đợi anh mỗi ngày. Xin anh đừng đến muộn như ngày xưa. Để em lại có cơ hội thêm một lần mắc sai lầm. Em nhớ anh lắm, hỡi người em yêu. Em như cánh đồng khô rát nắng. Và đang khao khát, mong chờ anh từng ngày. Đừng bắt em chờ lâu quá.  em đang sợ, có ngày em sẽ bị chết vì quá nhớ anh…
                                                        Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Kỷ niệm về những cơn mưa




Cô đơn trong tình yêu

      Ngày em mệt mỏi vì phải bơi lội với dòng đời. Em cần một bờ vai chia sẻ. Mà bên cạnh em không có ai cả. Em nghĩ đến anhTại sao em lại không thể đến bên anh, cùng sống bên anh trọn đời nhỉ? Dù chưa từng yêu anh, nhưng chúng ta là những người bạn. Em luôn coi anh như một người anh trai. Còn anh luôn rất nhiệt tình và ở bên em những lúc em cần. Nhưng mà chúng mình đã không có duyên với nhau. Vì anh đã quyết định gắn bó cuộc đời mình với cô ấy. Giờ thì cô ấy mới là người phụ nữ lý tưởng trong mắt anh. Và em đã trở thành một con số không.

        Anh bảo rằng cô ấy trẻ và rất xinh. Bố cô ấy là một đại gia buôn bán bất động sản. Nói chuyện với bố cô ấy, anh rất thích. Và anh đang hi vọng mình sẽ trở lên giàu có vì trở thành con rể của ông ấy. Em đã cảnh báo anh rằng, thị trường bất động sản đang xuống dốc không phanh. Người buôn bất động sản nhiều sẽ lỗ nhiều. Người buôn bất động sản ít sẽ lỗ ít. Và thị trường có thể sẽ rất lâu nữa mới hồi phục lại. Anh không cho rằng bức tranh về thị trường bất động sản lại đen tối như em nói. Anh nói rằng, dù thị trường bất động sản sẽ xuống dốc tiếp tục. Thì nói chuyện với những người như ông ấy, trở thành con rể của ông ấy, khiến anh cảm thấy rất thích. Khi nào thị trường bất động sản tăng, ông ấy sẽ hướng dẫn anh cùng ông ấy buôn bất động sản. Vì cùng học đại học về kinh doanh với nhau, chúng tôi đều hiểu rằng, thị trường xuống thì có ngày thị trường sẽ lên. Dù vẫn cố cảnh báo anh rằng, anh có thể sẽ không được hưởng sự giàu có của ông ấy, mà còn có thể phải giúp ông ấy trả nợ. Vì các đại gia bất động sản hiện nay đang phá sản rất nhiều! Anh nói rằng anh chẳng sợ. Vì cô ấy đã được bố cho 200 triệu rồi! Anh nhắc lại con số 200 triệu, để em cố mà hiểu rằng đó là một số tiền rất lớn. Và anh ấy chẳng cần học hành và có nghề nghiệp gì, mà vẫn sống tốt nhờ tiền lãi suất của ngân hàng. Số tiền đó thật là lớn. Nhưng có là gì nếu bố cô  ấy bị phá sản? Và em còn vừa được chuyển tiền sở hữu cả một mảnh đất. Giá trị của nó hiện gấp 5 lần số tiền cô ấy có. Em không phải nuôi ai, lương hưu của mẹ em có thể giúp mẹ sống tốt khi mẹ em già. Gia đình em không mắc nợ ai hết… Anh nói rằng, việc ấy bây giờ có còn ý nghĩa gì với anh? Anh đã quyết định rồi. Quyết định sau 5 năm theo đuổi em mà không đạt được mục đích. Xin em đừng nói gì làm vợ anh buồn, giận, hay ghen tuông. Anh cũng đã cố giải thích với cô ấy là, suốt cả thời sinh viên anh đã theo đuổi em, nhưng em không hề thích anh. Nếu chỉ cần em muốn bên anh, thì em đã trở thành vợ của anh rồi, chứ không phải là cô ấy.
       Lời đề nghị dại dột em định nói với anh khi gọi điện, đành nghẹn ứ trong cổ họng. Thôi rồi, anh đã kết hôn, dù chưa hề tổ chức lễ cưới. Em mỉm cười chúc anh hạnh phúc. Trách số phận sao cứ mãi bắt em cô đơn!

                                                          Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Anh yêu thương!

Mối tình tốt

     Tôi và anh yêu nhau. Nhà anh rất giàu, còn nhà tôi rất nghèo. Nhưng tôi không phải là một cô gái tầm thường, bé nhỏ. Tôi là một cô gái mạnh mẽ, tự tin và có đầy khát vọng. Vì cũng có chút bản lĩnh, lên mẹ của anh muốn tôi về làm việc cho công ty của gia đình anh. Tuy trong mắt mẹ, tôi vẫn còn nhiều khiếm khuyết để có thể trở thành một người quản lý giỏi. Nhưng mẹ anh nói là sẽ đào tạo tôi thêm.

      Anh phải sang nước Mỹ học thành tài để có thể kế thừa sự nghiệp của gia đình. Đấy cũng là điều kiện để hai chúng tôi được phép kết hôn mà mẹ đưa ra. Anh biết, chỉ cần có anh, tôi có thể lao đầu vào biển lửa. Nhưng khi anh đang biền biệt ở xứ người, anh không muốn tôi phải sống giữa những con người xa lạ. Mặc dù tôi rất yêu quý, và tôn trọng họ. Và anh biết, tôi vốn là con chim sắt tự do, quen bay lượn giữa bầu trời. Tôi còn quá yêu sự tự do của bản thân mình. Có lẽ, tôi sẽ không là tôi nữa nếu tôi chìm vàothế giới của gia đình anh khi đó. Hơn nữa, cả tôi và anh đều cần phải học hỏi rất nhiều, để có thể trở thành ông chủ, bà chủ tốt.
      Vì thế, chúng tôi đã chia tay nhau. Tôi tiếp tục thực hiện lý tưởng và giấc mơ của mình. Còn anh thì đi đến một đất nước xa lạ để lao động và học tập. Chúng tôi bên nhau, ôm nhau, chúng tôi trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào và nóng bỏng. Khi chia tay, chúng tôi không hứa gì với nhau. Nhưng trong đáy mắt chúng tôi, trong trái tim chúng tôi có hàng ngàn vạn lời hứa sẽ yêu nhau suốt cuộc đời. Nhưng chúng tôi không ai nói ra cả. Vì đấy là một việc bình thường và chắc chắn. Tại sao chúng tôi phải nói ra, khi chúng tôi là bóng hình thật sự trong trái tim của nhau. Tại sao phải hứa hẹn, khi chúng tôi biết chắc chắn rằng, chúng tôi sẽ mãi mãi thuộc về nhau. Dù chúng tôi ở bên nhau hay xa cách nhau.
       Thời gian qua đi rất nhanh. Thoáng một cái đã 5 năm trôi qua. Tôi và anh không giữ liên lạc gì. Cuộc sống của tôi đã gặp khá nhiều những khó khăn. Nhưng tôi vẫn không từ bỏ giấc mơ làm giàu của mình. Những ngày này tôi thấy rất nhớ anh. Tôi thấy cần có anh ở bên. Tôi đã nhận ra mình thật sự rất yêu anh. Tôi sẽ bước qua mọi ngăn cách giữa hai đứa để có anh trọn đời. Rồi mọi chuyện muốn ra sao thì sao. Nhưng anh ở đâu? Tôi biết đi tìm anh ở nơi nào? Và hơn nữa, tôi vẫn chưa có tiền. Nhưng tôi nhớ anh mỗi ngày. Tôi thật sự rất yêu anh …
      Ngày tháng trôi đi. Dự án tôi theo đuổi suốt 3 năm trời cuối cùng đã được đối tác chấp nhận. Và tôi đã bắt đầu có một nguồn thu nhập rất cao và ổn định từ nó. Ngày đối tác nước ngoài chuyển tiền cho tôi. Tôi buộc phải ra thủ đô, nơi chi nhánh ngân hàng tôi mở tài khoản để nhận tiền. Vì hiện tại, tôi đang sống ở ngoại thành, cách trung tâm thành phố 40 km. Và tôi đã gặp anh ở đó. Anh cũng ra ngân hàng làm thủ tục chuyển tiền cho cô cháu gái đang du học bên nước Mỹ. Anh mới về nước được 2 tuần, và cũng định tìm cách liên lạc với tôi. Vì hiện tại, anh cần thời gian để thích nghi lại với môi trường xã hội, và bận rộn với việc tiếp quản một phần công việc kinh doanh của gia đình. Anh đã mua rất nhiều quà cho tôi. Tất cả những ngày kỷ niệm trong 5 năm qua, anh đều mua quà cho tôi. Nhưng anh chưa từng gửi. Vì anh vẫn để cho tôi tự do lựa chọn bạn đời. Tôi không cần thiết phải buộc mình đợi anh trong suốt 5 năm. Đợi anh 5 năm, cũng có nghĩa là khi ấy tôi sẽ 32 tuổi. Đấy là một thử thách quá lớn cho một cô gái bình thường, với một tình yêu bình thường. 5 năm với biết bao biến động, khi mỗi người ở một phương trời khác nhau, mỗi người đều có một cuộc sống hoàn toàn khác nhau. Anh làm như thế cũng phải thôi. Tôi không trách anh vì anh không hứa hẹn, không liên lạc gì với tôi suốt 5 năm qua. Nhưng ngày đó anh đã nói, khi anh về nước, dù tôi có đang là vợ của ai, và tôi đã sinh ra bao nhiêu đứa con cho người ấy, thì anh ấy vẫn cướp đoạt lại được tôi! …
       Giờ thì vui quá rồi. Suốt 5 năm qua, tôi chưa từng nắm tay một người con trai. Tôi chưa từng chấp nhận sự tìm hiểu với ai hết. Dù có rất nhiều người đã giới thiệu con, cháu, bạn bè, anh, em cho tôi. Và có còn lý do gì nữa để chúng tôi phải xa nhau? Tôi và anh đã cùng nắm tay nhau hiên ngang đi lên lễ đường. Chúng tôi cùng thề nguyền sẽ yêu và sống bên nhau trọn đời trước bàn thờ chúa và tất cả mọi người tới dự đám cưới. Giờ thì chúng tôi đã có một hạnh phúc trọn vẹn khi  ở trong vòng tay nhau!
                                                         Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Ước mơ trong mùa Hè

Phục hồi file bị xóa

    Hôm nay tình cờ phát hiện cái file ảnh tôi chụp cách đây 2 năm đã bị tôi xóa mất khi dọn dẹp máy tính. Tìm trong thùng rác cũng không có. Trong USB cũng không hề lưu. Tôi buồn lắm. Đấy là những bứcảnh kỷ niệm trong những ngày đầu khởi nghiệp kinh doanh. Và nó cũng lưu giữ một quãng thời gian rất có ý nghĩa trong tôi.

       Nhưng tôi vốn là người không chấp nhận và đầu hàng số phận.  thế, tôi vào Google và tìm cách khôi phục file tài liệu bị xóa. Sau tìm hiểu, tôi đã tải một phần mềm phục hồi sai bị xóa miễn phí trên internet về dùng. Và thật may là tôi đã lấy lại được những bức ảnh của mình. Lần này tôi cẩn thân, lưu chúng vào hòm thư nháp. Đấy là cách lưu trữ tài liệu rất hay. Phòng khi máy tính bị tấn công bởi virut. Hoặc có khi máy tính bị hỏng…  Tuy đã mất khá nhiều thời gian về việc này. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành công việc của mình. Vì thế, tâm trạng của tôi trở lên nhẹ nhàng hơn.
      Internet bây giờ đã trở thành một kho tàng vô tận của nhân loại. Internet không giới hạn. Nó có thể làm ra rất nhiều điều tưởng như không thể. Phát minh ra máy tính và internet là phát minh vĩ đại nhất của loài người. Và đây là sự công bằng nhất của toàn thế giới. Không phải người có điều kiện học hành thì có thể tiến bộ, thành công. Mà người có lòng ham học, có ý chí muốn học. Thì người đó có thể học mọi thứ ở trên đời từ internet. Đây đúng là cánh cửa sổ tri thức vĩ đại của toàn nhân loại. Tôi cảm thấy yêu cuộc sống này hơn rất nhiều nhờ máy tính và internet.
       Những bức ảnh của tôi sẽ được lưu mãi cùng thời gian. Chúng là những kỷ niệm đẹp của tôi. Nhớ ngày đầu tôi đi làm ở công ty mới. Tôi đã lấy lại một phần phong độ thời sinh viên của mình. Hôm ấy tôi đã chụp 1 bức ảnh kỷ niệm. Gương mặt căng thẳng và lo lắng, vì không biết mình có quyết định đúng đắn khi rời bỏ công ty cũ hay  không. Trong khi công ty mới thì đang kinh doanh một nghành nghề khá nhạy cảm. Tôi đã định rời bỏ công ty đó ngay khi đó. Nhưng mà vị giám đốc có gương mặt rất hiền từ và trí thức đã thuyết phục được tôi. Tuy vậy, tôi chỉ dự định làm ở công ty ấy trong 6 tháng mà thôi. Và tôi rất thích bức ảnh tôi chụp với bảng hiệu của siêu thị của tôi. Trông tôi rất xinh đẹp, tự tin, học thức, và mạnh mẽ. Đấy gần như là ngày tôi chính thức khai chương siêu thị thuộc sở hữu của mình. Mới đó mà cũng đã 2 năm. Giờ tôi đang tiếp tục mở rộng hệ thống kinh doanh của mình. Hi vong là nó sẽ thành công. Tôi sẽ lưu giữ những bức ảnh này cho đến mãi về sau. Đó là những kỷ niệm đẹp trong quá trình phát triển nghề nghiệp của tôi.

                                                          Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Nền nông nghiệp của Việt Nam

Thành đạt của gia đình tôi

     Bữa tối hôm nay tôi lại ăn no quá, không biết có bị ảnh hưởng đến sức khỏe không? Hôm nay mẹ gọi tôi sang nhà mẹ ăn cơm. Không hiểu có chuyện gì, nhưng mẹ vui lắm. Mẹ còn mượn tài khoản ở ngân hàng của tôi, và có ai đó hàng tháng sẽ gửi vào tài khoản ngân hàng của tôi cho mẹ một khoản tiền nhỏ. Dù không nhiều, nhưng cũng khá đáng kể.

       Bố tôi qua đời năm mẹ 29 tuôi. Một mình mẹ vất vả nuôi 4 chị em tôi ăn học đàng hoàng. Ngày ấy chị lớn nhất của tôi mới 6 tuổi. Còn tôi thì vẫn đang là cái bào thai 7 tháng tuổi còn nằm trong bụng mẹ. Có lẽ gia đình tôi là gia đình nghèo khổ, đáng thương nhất làng. Thế mà cũng đã hơn 30 năm trôi qua. Giờ tất cả các chị em tôi đều trở thành người thành đạt trong xã hội. Và mẹ tôi giờ thì sướng rồi. Tiền lương hưu của một giáo viên như mẹ vốn đã khá cao. Và tiền quà, tiền biếu những dịp lễ tết của các con cũng đủ cho mẹ tôi chi tiêu cả năm. Mẹ còn vẫn tiếp tục công việc kinh doanh nhỏ về dược phẩm từ thời trẻ. Vì thế, thu nhập bình quân hàng tháng của mẹ cũng vào dạng cao trong xã hội. Nhiều người mừng cho mẹ, họ nói, lúc khổ thì chẳng ai khổ bằng mẹ. Giờ thì sự sung sướng cũng không ai bằng mẹ. Vì ở vùng nông thôn như quê tôi, phụ nữ tầm tuổi mẹ rất ít có thu nhập cao, ổn định, và tự mình làm ra như mẹ.  thế, mẹ có được sự độc lập tài chính hoàn toàn. Mẹ có thể thoải mái đi du lịch cùng những người bạn, hoặc đồng nghiệp cũ, mà không phải lo lắng điều gì.
       Ngày xưa mẹ một mình nuôi 4 người con vất vả, khổ cực bao nhiêu. Thì bây giờ, 4 người con của mẹ quay ra chăm sóc, tặng quà cho mẹ nhiều bấy nhiêu. Đúng là mẹ đang nhận được một sự bù đắp xứng đáng. Trong nhà của mẹ giờ không thiếu thứ gì. Dù gia đình tôi rất nghèo. Nhưng mẹ vẫn không bán hết mảnh đất do bố mẹ mua từ hồi trẻ. Giờ thì mẹ đã chia cho mỗi chị em chúng tôi một mảnh đất. Giá trị của chúng rất lớn so với thu nhập bình quân của một người lao động. Vì thế, chị em chúng tôi phải có nghĩa vụ chăm sóc mẹ cũng là một điều cần phải như thế.
      Ngay chính chị em chúng tôi cũng vậy. Ngày xưa, chị em chúng tôi là những đứa trẻ mồ con, con của gia đình nghèo, nên phải chịu đói, chịu khổ, chịu sự khinh ghét của người đời. Vậy mà tất cả chị em chúng tôi bây giờ đều trở thành trí thức. Chị em tôi đã là những người có địa vị và tài sản trong xã hội. Số tài sản mà chị em chúng tôi nhận được từ mẹ không kém một tiểu thư con của gia đình giàu có nhất làng. Giờ thì ai dám khinh ghét và coi thường chúng tôi?
      Số phận đã nghiệt ngã với cả gia đình tôi. Nhưng bằng nghị lực của mình, cũng từ lời khuyên bảo, dạy dỗ của mẹ. 4 chị em chúng tôi đã luôn cố gắng học hành, tiến bộ trong xã hội. Để bây giờ tất cả đã thành công. Giờ tôi không còn tự ti, xấu hổ vì xuất thân nghèo khó, buồn tủi của mình nữa. Tôi thấy cảm ơn những năm tháng khó khăn ấy. Vì chúng là một động lực mạnh mẽ thôi thúc tôi đi đến sự thành công. Giờ tôi đã trở thành một tỷ phútrẻ. Tôi rất thành công. Nhưng lối sống của tôi vẫn rất tiết kiệm. Vì thế mọi người lại càng yêu thương tôi hơn!

                                                         Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Giấc mơ làm nông dân của tôi

Cuộc sống thần tiên

     Mệt quá, nhưng mà vui. Vì tôi lại sắp kếtthúc  một giai đoạn nhỏ của công việcrồi. Điều ấy thật thú vị. Tôi đã và đang trưởng thành hơn trên con đường vươn tới thành công của mình. Có rất nhiều những con đường để đi đến sự thành công. Còn tôi tin rằng, con đường vươn tới sự thành công của tôi là tốt đẹp và bền vững nhất. Dù đường đi có dài. Dù tôi đã phải vượt qua khá nhiều sự khó khăn và cản trở. Nhưng tôi tin chắc rằng, trên thế giới không có con đường thành công nào tốt được như con đường tôi đang đi.

      Con đường vươn tới sự thành công của tôi là con đường học vấn và tri thức. Mỗi ngày trôi qua, tôi học được biết bao điều mới lạ, bổ ích. Và điều tuyệt vời hơn, những thứ ấy lại có thể giúp tôi tạo ra tiền, và giúp cả thế giới này tốt đẹp hơn. Tôi đang cảm thấy yêu thế giới này tha thiết. Ước gì tôi sống thêm được 250 năm nữa. Để tôi được tận hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc của mình đã tạo ra.
       Có lẽ tôi đã vượt qua tất cả sự khổ hạnh mà một con người có thể trải qua. Để bây giờ, thế giới đối với tôi chỉ còn là tình yêu và hạnh phúc. Những khó khăn chồng chất đã lùi xa mãi phía sau. Mỗi ngày mới với tôi là cả một đời sống mới, với rất nhiều những đam mê. Cuộc sống của tôi đang có là một cuộc sống thần tiên. Tôi không lo, không buồn, không đau khổ vì một điều gì. Tôi rộng lòng tha thứ cho tất cả những người đã làm tôi bị tổn thương và mất mát. Cuộc sống của tôi giờ chỉ là tình yêu và hi vọng. Tôi làm việc với niềm đam mê cháy bỏng từ trái tim mình.
      Giờ tôi chỉ ước mình có thêm thật nhiều thời gian. Để tôi khám phá biết bao điều mới mẻ trên thế giới. Thế giới giờ như đang ở trong lòng bàn tay tôi. Và tôi chỉ việc ngồi yên mà tìm hiểu nó. Tôi đang cảm thấy rất hạnh phúc, vì tôi đang được sống với những gì tôi từng ao ước. Hóa ra, hạnh phúc luôn tồn tại trong chính mỗi con người. Hạnh phúc không ở nơi xa, mà ta phải đi tìm. Hạnh phúc không tồn tại ở bên trong người khác, để ta phải khát khao, mong chờ, và cầu xin. Hạnh phúc là khi bạn đạt đến trạng thái cân bằng tương đối về tâm hồn và cơ thể. Hạnh phúc cũng là khi bạn rũ bỏ được hết những cảm xúc tiêu cực có trong tâm hồn mình. Khi bạn hạnh phúc, bạn sẽ lan tỏa ra cả thế giới những niềm vui. Và vì thế, cả thế giới sẽ ôm bạn vào lòng với tình yêu tha thiết. Điểm khởi đầu của hạnh phúc, và điểm kết thúc của hạnh phúc vẫn ở trong chính con người bạn. Và chính bạn, chứ không phải bất cứ ai trên thế giới này luôn nắm giữ hạnh phúc của chính mình!

                                                              Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Lời cuối cùng gửi cho em!

Hãy dựa vào bản thân

     Người Mỹ có cách dạy con cái rất hay. Từ nhỏ, họ luôn cố gắng truyền vào nhận thức của con họ rằng: Trong cuộc sống này, mọi thứ, họ chỉ có thể dựa vào năng lực của chính bản thân mình. Ngay cả bố, mẹ, ông, bà … cũng không thể dựa vào.  thế, khi một đứa trẻ ở nước Mỹ bị ngã, bố mẹ chúng sẽ để chúng tự đứng lên. Nếu đứa bé khóc nhiều vì bị đau. Họ chỉ cố gắng động viên caon mình tự đứng dậy.

      Điều này rất đúng. Trong một xã hội biến đổi không ngừng. Hôm nay bạn có thể là tỷ phú, hay là một người chủ lớn. Xung quanh bạn không thiếu những người tài giỏi giúp sức, nâng đỡ và chăm sóc. Nhưng ngày mai, khi bạn là một người không sở hữu một ít tài sản nào cả. Ai sẽ ở bên bạn? Ai sẽ giúp bạn tự vượt qua những khó khăn? Ngay cả bố mẹ bạn cũng đã già. Và chính họ cũng đang vất vả lo cho cuộc sống của chính mình. Mỗi người được sinh ra trên thế giới đều có một cuộc chiến đấu sinh tồn của riêng mình. Vì gần như tất cả chúng ta đều không phải là một thánh nhân.  thế chúng ta cần cố gắng lo cho cuộc đời mình, thay vì lo cho cuộc đời của những người khác.
     Dù biết rằng trên thế giới này có rất nhiều người vốn không đủ tài, nhưng đã được thừa hưởng một khối lượng tài sản lớn. Để quản lý tốt khối tài sản đó, họ phải dựa vào những người tài giỏi và đạo đức tốt. Họ sẽ phải làm theo ý kiến của người đó. Nhưng nếu không may người họ chọn để dựa vào là người không tốt. Họ có nguy cơ mất hết tất cả tài sản của mình rất cao. Và chính bản thân người mà họ dựa vào cũng không thể phát huy được hết năng lực của mình. Vì đơn giản, người đó đang đi làm thuê cho người khác. Thứ người đó mong muốn nhất khi làm công việc đó là tiền cho bản thân. Dù người đó  tài giỏi đến đâu, thì cũng chỉ có thể giữ được những tài sản đó hoạt động bình thường. Còn việc làm sinh sôi, nảy nở khối tài sản ấy là điều rất khó có thể xảy ra. Vì nếu làm được, người đó đã tự làm giàu cho bản thân, không việc gì phải đi làm thuê cho người khác.
      Có thể mọi chuyện sẽ tốt đẹp trôi đi, nhưng khi xẩy ra biến cố, khó khăn. Chắc chắn tất cả những người tài giỏi đó sẽ rời bỏ họ. Vì những người ấy cũng cần đi giúp đỡ những người khác, để có tiền nuôi sống bản thân và cả gia đình. Do đó, tất cả mọi việc trên thế giới này, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính bản thân chúng ta. Chỉ những thứ được xây dựng trên nền tảng vững chắc của bản thân, mới có cơ hội phát triển bền vững trong sự biến động của xã hội. Người nào chỉ dựa vào những người khác để sống, thì cũng chỉ là những hạng người thấp kém, đáng khinh trong xã hội.

                                                            Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Tình yêu ơi!

Thành công của tôi

     Tôi đã từng mơ mộng về một người đàn ông giàu có đến với mình. Và vì thế, cuộc đời tôi sẽ được sung sướng và hạnh phúcVì thế, tôi đã luôn cố gắng làm cho bản thân xinh đẹp hơn. Nhưng rồi tôi đã phát hiện ra mình đã sai lầm. Vì một người đàn ông giàu có sẽ rất khó có thể lấy một người con gái như tôi.

        Vì tôi là một cô gái nghèo, mồ côi cha, mẹ thì đã đi lấy chồng mới. Chẳng một gia đình người đàn ông giàu có, tử tế nào lại chấp nhận được điều ấy cả. Với lại, một người đàn ông giàu có, tử tế, sẽ tập hợp xung quanh mình rất nhiều những cô gái xinh đẹp, tài giỏi, giàu có, và tử tế khác. Vì thế, tôi sẽ bị họ làm cho tổn thương. Và tôi sẽ lấy gì để tranh giành với họ? Tôi đã nhận ra điều ấy khi tôi 15 tuổi. Và tôi bắt đầu làm lại từ đầu. Tôi xây dựng lại nhân cách mình từ con số không. Vì tôi biết rằng, phần nhân cách trước đây của tôi đã bị hỏng rồi. Mặc dù mọi người vẫn ca ngợi tôi. Nhưng họ sẽ ca ngợi tôi được bao lâu? Sự thành công và tốt đẹp của tôi không bền vững. Vì tôi luôn bám vào một cái gì đó, hoặc bám vào một ai đó để tự tin và hạnh phúc. Sự tốt hay xấu của tôi phụ thuộc vào người đàn ông tôi yêu. Và tôi nhận ra rằng, mình như một thứ dây leo yếu ớt, phải dựa vào một cái gì đó, hoặc vào một ai đó thì mới đứng cao, thẳng, và đẹp được. Nếu tôi bị người mà tôi dựa vào hất tung, hoặc thứ mà tôi dựa vào sụp đổ. Tôi sẽ không còn là tôi nữa. Tôi sẽ trở thành một đống rác.
      Vì thế, tôi quyết định làm lại từ đầu. Tôi sẽ vứt bỏ lại tất cả những gì đã qua và xây dựng lại một con người hoàn toàn mới. Tôi quyết định xây dựng nhân cách của bản thân dựa trên chính nhận thức, tư duy và cảm nhận của chính mình. Chứ không phải do nghe người này, hay sự hướng dẫn, giáo dục của những người khác. Tôi muốn tôi là 100% của tôi.
      Nghĩ thì đơn giản như vậy. Và tôi đã tưởng con đường tôi luôn là chính tôi sẽ được trải thảm hoa hồng. Tôi sẽ đi trên con đường ấy trong tràn ngập tình yêu, lòng tôn trọng của mọi người, và hạnh phúc của tôi. Nhưng tất cả không như tôi nghĩ. Con đường tôi trở về chính tôi cũng có rất nhiều khó khăn, sự đau khổ và cả sự tổn thương, mất mát sâu sắc. Bởi vì một phần của chính tôi đã bị sai hỏng so với sự tự nhiên sinh ra. Và khi quyết định sống và bồi dưỡng phần non yếu nhất trong con người mình. Tôi gần như mất hết trí tuệ và khả năng của mình. Tôi non nớt, yếu ớt và ngu ngốc. Đó là phần người thật sự của tôi. Vì chưa từng được bồi dưỡng, phát huy. Vì luôn phải nghe theo người này, làm theo người khác. Nên con người thật sự của tôi chỉ có thế thôi. Nhưng tôi không đầu hàng trước khó khăn. Tôi kiên cường vượt lên trên mọi lỗi đau, sự sai lầm, và cả sự mất mát. Và tôi đã làm được. Tôi đã tốt nghiệp đại học. Rồi trở thành kế toán trưởng cho nhiều công ty. Còn bây giờ, tôi đã có một cơ sở kinh doanh riêng. Tôi đã trở thành người giàu có, tốt đẹp, và được tôn trọng trong xã hội. Cuộc sống trong tâm hồn tôi luôn hạnh phúc. Trái tim tôi luôn ấm nóng những yêu thương.
       Thế mà cũng 17 năm trôi qua, kể từ ngày ấy. Kể từ ngày tôi đã xác định một con đường đi cho cuộc đời mình. Và tôi đã đi nó sau đấy 2 năm. Trong suốt 15 năm vất vả ngược xuôi với dòng đời. Tôi hiểu rằng, con đường tôi đi là đúng đắn. Giờ tuy đã 32 tuổi mà tôi vẫn chưa kết hôn. Nhưng tôi đã trở thành một tỷ phú trẻ đầy năng lực. Tôi có thể làm rất nhiều điều mà người khác không thể làm được. Tôi luôn hạnh phúc ngay chỉ khi có một mình! Bởi tôi là một sự hoàn hảo nhất thế giới! Tôi có quyền tự hào về bản thân, và vì những gì mình đã làm được. Thành công của tôi là do chính bàn tay, khối óc của tôi làm ra. Tôi có quyền tận hưởng nó 100%.

                                                            Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Truyền thuyết về loài chó

Người phụ nữ cần làm

      Từ xưa đến nay, trong nền văn hóa phương Đông, hay nền văn hóa phương Tây. Thì người phụ nữ vẫn được coi là phái yếu. Và một trong những nhiệm vụ được xem là bản lĩnh của người đàn ông là phải che trở, nuôi dưỡng được vợ và các con của mình. Tuy nhiên, một người phụ nữ sống phụ thuộc hoàn toàn vào người đàn ông liệu có được sự hạnh phúc thật sự hay không? Chắc chắn là không rồi.

       Vì sinh ra là một con người, thì dù là người đàn ông, hay người phụ nữ. Tất cả chúng ta đều phải lao động kiếm sống. Mọi loài sinh vật trên trái đất đều như thế. Không có một loài sinh vật nào trên trái đất mà lại có hiện tượng loài đực lại nuôi loài cái, hoặc ngược lại cả. Nếu chúng ta chấp nhận một cuộc sống như thế. Thì đấy là một sự sai khác so với bản năng tự nhiên của con người. Mà tất cả cái gì sai khác với bản năng tự nhiên, thì chúng chỉ làm cho con người trở lên yếu ớt, suy kém, và biến thái đi mà thôi. Nếu một người phụ nữ mà sống dựa hoàn toàn vào một người đàn ông, thì họ có khác nào một loại ký sinh trên cơ thể người đàn ông? Sớm muộn rồi người đàn ông của họ sẽ cảm thấy mệt mỏi. Vì thế, tình yêu của họ với vợ của mình sẽ biến mất. Tệ hơn, họ đâm ra coi thường, và khinh ghét người vợ. Có khi họ còn tìm đến yêu thương, và trân trọng một người phụ nữ khác.
       Nếu may mắn người phụ nữ đó gặp được một người đàn ông tốt, có bản lĩnh, đủ sức che trở và nuôi dưỡng được vợ và các con của mình. Cuộc sống của họ vì thế mà được nhàn nhã, sung sướng. Thế nhưng, đấy là cuộc sống khi gia đình họ không có những biến động xảy ra. Nếu một ngày người chồng bị mất việc làm, hoặc công việc của anh ta bị đổ vỡ, hoặc vì lý do nào đó mà anh ta bị qua đời. Thì vợ và các con của anh ta sẽ ra sao? Cuộc đời của họ sẽ như thế nào? Với người phụ nữ vốn chỉ ở nhà làm nội trợ. Họ vốn không có cách gì để tạo ra tiền. Còn những đứa con thì còn quá nhỏ, nên chúng sẽ không thể biết làm gì để có thể tự sống.
       Một trong những thứ quan trọng nhất để có sự bình đẳng giữa đàn ông và đàn bà là sự độc lập về tài chính của người phụ nữ. Họ có thể vẫn để người đàn ông của mình che trở, nuôi dưỡng, và chu cấp mọi thứ cho mình. Nhưng tự bản thân họ vẫn có một công việc và một nguồn thu tài chính riêng. Khi cần, họ sẽ chi tiêu cho gia đình của mình. Chỉ khi họ sống không phụ thuộc vào ai cả, trí tuệ của họ vì thế mà được phát triển, bản lĩnh thì được nâng cao, nên sức hấp dẫn của họ sẽ trở nên mạnh mẽ. Họ sẽ chiếm được trọn vẹn tình yêu thương, và lòng tôn trọng của chồng mình. Đấy mới là sự hạnh phúc thật sự của người phụ nữ.

                                                               Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Lý đúng, lý sai của việc người Việt Nam ăn thịt chó

Tôi đã nhìn thấy sự thành công

   Mệt quá, một ngày mới đã bắt đầu. Ánhnắng bình minh đã dải vàng khắp nơi, báo hiệu một ngày nắng đẹp. Vậy là đã chính thức kết thúc chuỗi ngày u ám với những cơn mưa, nối tiếp những cơn mưa.
       Trong không khí không còn sự nặng nề của hơi nước. Không gian bỗng trở lên thoáng đãng, thăng hoa. Cây cối thì tưng bừng một sức sống mới. Chúng có vẻ đang sung sướng, vì mới được những cơn mưa tắm rửa cho sạch sẽ. Giờ chúng đang căng mình, ưỡn ngực, trong một màu xanh ngắt đầy kiêu hãnh.

       Tôi cũng chính thức bắt đầu một ngày mới của mình, với những kế hoạch mới đầy tham vọng. Tôi ao ước mình có nhiều thời gian, sức khỏe và trí tuệ hơn. Để mỗi ngày tôi sẽ làm được nhiều việc hơn. Và như thế, tôi sẽ tiến nhanh hơn đến sự thành công. Ôi sự thành công, thành công là thứ tôi đã khao khát từ rất lâu rồi. Và bây giờ, tôi chỉ cần hoàn thành tất cả các kế hoạch của mình. Khi ấy, chắc chắn sự thành công sẽ ở bên tôi. Phía sau của sự thành công sẽ là hạnh phúc. Hạnh phúc là thứ mà mọi người trên trái đất này đều mong muốn, khao khát, và tìm kiếm.
        Nghĩ lại cả một chặng đường dài đầy khó khăn mà tôi đã đi qua. Tôi thấy tự hào về bản thân. Tôi tự hào vì ý chí kiên cường của mình. Nhờ nó mà tôi đã vượt qua rất nhiều sự khó khăn tưởng như tôi chưa thể vượt qua. Nếu tôi có thêm sự chỉ dẫn, nếu tôi có thêm kinh nghiệm từ người đi trước để lại. Thì con đường đi đến sự thành công của tôi chắc chắn sẽ ngắn lại một nửa. Và những khó khăn tôi buộc phải vượt qua sẽ giảm được 2/3. Nhưng không sao, vì đường đi khó khăn. Vì tôi đã đi bằng chính đôi chân của mình. Tôi đã tư duy bằng chính trí tuệ của mình. Tôi đã tiến lên bằng chính nghị lực của mình.  thế, trên con đường vươn tới sự thành công, tôi đã tự tôi rèn cho bản thân thêm nhiều bản lĩnh mới. Tôi tự tin và hạnh phúc hơn.
       Giờ mọi khó khăn đang dần trôi qua. Tôi đã bắt đầu nhìn thấy một phần sự thành công của mình. Dù biết rằng, để vươn tới sự thành công. Tôi còn cả một chặng đường dài để đi. Nhưng dù sao tôi đã biết mình cần phải làm gì để thành công. Vì thế, tôi không còn giống một người đi trong đêm tối. Vừa đi vừa dò đường. Và chỉ có thể tiến lên phía trước bằng nghị lực, tình yêu, sự đam mê trong trái mình. Giờ đây tôi giống như người đang vững bước tiến lên trong ánh bình minh, với đầy lòng tự tin, niềm tin, và sự nhiệt huyết trong trái tim mình. Tôi biết chắc chắn rằng, tôi sắp thành công. Và đấy là một niềm hạnh phúc lớn lao mà tôi đã đạt được bằng chính phẩm hạnh, và trí tuệ của bản thân mình.

                                                          Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Mèo và chó